春风饯馀寒,山雨留暝色。杜门正卧病,俯仰空四壁。庭空鸟雀至,窗破风雨入。拥炉意无聊,胸次百忧集。肉消时抚髀,啸罢空抱膝。户外云气昏,春泥污阡陌。清晨履声喧,不见车马迹。忽传高轩过,未知当何适。仆夫走告予,有客来问疾。起迎屐齿折,颇觉心悦怿。沈痾脱去体,阳气满大宅。坐闻枚叟言,汗复淟然出。平身拙自卫,外邪屡见袭。昔尝倦宾至,束带难自力。今者乃不然,惟恐归骑急。向来谢交游,正乏君辈客。
《自叹》
分享数:5
朝代: 宋朝 | 作者:晁公溯 | 类型:写云|叹息|

巴蜀久雕敝,伤哉远朝廷。

大道舞狐狸,嘉谷困蝗螟。

我尝行其野,所在闻惟腥。

叹息莫能救,熟视涕泪零。

今年不自意,属当按邦刑。

平时语云何,敢遽忘生灵。

拟于万仞渊,挠以一寸筳。

贤者相告戒,安坐看空囹。

愚者顾之笑,谓我不自宁。

我非恶静乐,独行苦伶仃。

糜费廪中粟,奔走合前铃。

恐如执金椎,而诵麦青青。

果欲中世用,诸公乃仪型。

拼音
tàn
[ [ sòng cháo ] ] cháo gōng
shǔ jiǔ diāo shāng zāi yuǎn cháo tíng        dào jiā kùn huáng míng        cháng háng suǒ zài wén wéi xīng        tàn néng jiù shú shì lèi líng        jīn nián shǔ dāng àn bāng xíng        píng shí yún gǎn wàng shēng líng        wàn rèn yuān náo cùn tíng        xián zhě xiàng gào jiè ān zuò kàn kōng líng        zhě zhī xiào wèi níng        fēi è jìng háng líng dīng        fèi lǐn zhōng bēn zǒu qián líng        kǒng zhí jīn zhuī ér sòng mài qīng qīng        guǒ zhōng shì yòng zhū gōng nǎi xíng       
自叹注音
  • tàn
  • [
    [
    sòng
    cháo
    ]
    ]
    cháo
    gōng
  • shǔ
    jiǔ
    diāo
    shāng
    zāi
    yuǎn
    cháo
    tíng
    dào
    jiā
    kùn
    huáng
    míng
    cháng
    háng
    suǒ
    zài
    wén
    wéi
    xīng
    tàn
    néng
    jiù
    shú
    shì
    lèi
    líng
    jīn
    nián
    shǔ
    dāng
    àn
    bāng
    xíng
    píng
    shí
    yún
    gǎn
    wàng
    shēng
    líng
    wàn
    rèn
    yuān
    náo
    cùn
    tíng
    xián
    zhě
    xiàng
    gào
    jiè
    ān
    zuò
    kàn
    kōng
    líng
    zhě
    zhī
    xiào
    wèi
    níng
    fēi
    è
    jìng
    háng
    líng
    dīng
    fèi
    lǐn
    zhōng
    bēn
    zǒu
    qián
    líng
    kǒng
    zhí
    jīn
    zhuī
    ér
    sòng
    mài
    qīng
    qīng
    guǒ
    zhōng
    shì
    yòng
    zhū
    gōng
    nǎi
    xíng

网站地图Html版http://www.881023.com 渝ICP备2022014363号-1