王质,字华卿,太原祁人。五代祖通,字仲淹,隋末大儒,号文中子。通生福祚,终上蔡主簿。福祚生勉,登进士第,制策登科,位终宝鼎令。勉生怡,终渝州司户。怡生潜,扬州天长丞。质则潜之第五子。少负志操,以家世官卑,思立名于世,以大其门。寓居寿春,躬耕以养母,专以讲学为事,门人受业者大集其门。年甫强仕,不求闻达,亲友规之曰:“以华卿之才,取名位如俯拾地芥耳,安自苦于亹茸者乎?扬名显亲,非耕稼可致也。”质乃白于母,请赴乡举。  元和六年,登进士
《倦寻芳·断崖树老》
分享数:0
朝代: 宋朝 | 作者:王质 | 类型:写风|写花|写山|写水|写人|

断崖树老,侧岸槎枯,倒倚斜插。

脚面浅溪,掌样平洲重叠。

著芒鞋,携竹杖,遇乱莎幽涧萦纡涉。

那人家,有竹笋瓦缶。

颇颇清冽。

曾微呷。

正斜阳淡淡,暮霭昏昏,晚风猎猎。

转眼已成陈迹。

不堪追蹑。

试问旧醅还好在,暂停归影留时霎。

待重来,细拈弄、水花山叶。

拼音
juàn xún fāng · · duàn shù lǎo
[ [ sòng cháo ] ] wáng zhì
duàn shù lǎo àn chá dǎo xié chā        jiǎo miàn qiǎn zhǎng yàng píng zhōu zhòng dié        zhe máng xié xié zhú zhàng luàn shā yōu jiàn yíng shè        rén jiā yǒu zhú sǔn fǒu        qīng liè        céng wēi        zhèng xié yáng dàn dàn ǎi hūn hūn wǎn fēng liè liè        zhuǎn yǎn chéng chén        kān zhuī niè        shì wèn jiù pēi hái hǎo zài zàn tíng guī yǐng liú shí shà        dài zhòng lái niān nòng shuǐ huā shān       
倦寻芳·断崖树老注音
  • juàn
    xún
    fāng
    ·
    ·
    duàn
    shù
    lǎo
  • [
    [
    sòng
    cháo
    ]
    ]
    wáng
    zhì
  • duàn
    shù
    lǎo
    àn
    chá
    dǎo
    xié
    chā
    jiǎo
    miàn
    qiǎn
    zhǎng
    yàng
    píng
    zhōu
    zhòng
    dié
    zhe
    máng
    xié
    xié
    zhú
    zhàng
    luàn
    shā
    yōu
    jiàn
    yíng
    shè
    rén
    jiā
    yǒu
    zhú
    sǔn
    fǒu
    qīng
    liè
    céng
    wēi
    zhèng
    xié
    yáng
    dàn
    dàn
    ǎi
    hūn
    hūn
    wǎn
    fēng
    liè
    liè
    zhuǎn
    yǎn
    chéng
    chén
    kān
    zhuī
    niè
    shì
    wèn
    jiù
    pēi
    hái
    hǎo
    zài
    zàn
    tíng
    guī
    yǐng
    liú
    shí
    shà
    dài
    zhòng
    lái
    niān
    nòng
    shuǐ
    huā
    shān

网站地图Html版http://www.881023.com 渝ICP备2022014363号-1