黄庭坚 (1045-1105),字鲁直,自号山谷道人,晚号涪翁,又称豫章黄先生,汉族,洪州分宁(今江西修水)人。北宋诗人、词人、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,而且,他跟杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄为其中一宗)之称。英宗治平四年(1067)进士。历官叶县尉、北京国子监教授、校书郎、著作佐郎、秘书丞、涪州别驾、黔州安置等。诗歌方面,他与苏轼并称为“苏黄”;书法方面,他则与苏轼、米芾、蔡襄并称为“宋代四大家”;词作方面,虽曾与秦观并称“秦黄”,但黄氏的词作成就却远逊于秦氏。
《便糶王丞送碧香酒用子瞻韵戏赠郑彦能》
分享数:9
朝代: 宋朝 | 作者:黄庭坚 | 类型:写酒|

食贫好酒尝自嘲,日给上尊无骨相。

大农部丞送新酒,碧香窃比主家酿。

应怜坐客竟无毡,更遭官长颇讥谤。

银杯同色试一倾,排遣春寒出帷帐。

浮蛆翁翁杯底滑,坐想康成论泛盎。

重门著关不为君,但备恶客来仇饷。

拼音
biàn 便 tiào wáng chéng sòng xiāng jiǔ yòng zhān yùn zèng zhèng yàn néng
[ [ sòng cháo ] ] huáng tíng jiān
shí pín hǎo jiǔ cháng cháo gěi shàng zūn xiàng        nóng chéng sòng xīn jiǔ xiāng qiè zhǔ jiā niàng        yīng lián zuò jìng zhān gèng zāo guān zhǎng bàng        yín bēi tóng shì qīng pái qiǎn chūn hán chū wéi zhàng        wēng wēng bēi huá zuò xiǎng kāng chéng lùn fàn àng        zhòng mén zhe guān wéi jun1 dàn bèi è lái chóu xiǎng       
便糶王丞送碧香酒用子瞻韵戏赠郑彦能注音
  • biàn
    便
    tiào
    wáng
    chéng
    sòng
    xiāng
    jiǔ
    yòng
    zhān
    yùn
    zèng
    zhèng
    yàn
    néng
  • [
    [
    sòng
    cháo
    ]
    ]
    huáng
    tíng
    jiān
  • shí
    pín
    hǎo
    jiǔ
    cháng
    cháo
    gěi
    shàng
    zūn
    xiàng
    nóng
    chéng
    sòng
    xīn
    jiǔ
    xiāng
    qiè
    zhǔ
    jiā
    niàng
    yīng
    lián
    zuò
    jìng
    zhān
    gèng
    zāo
    guān
    zhǎng
    bàng
    yín
    bēi
    tóng
    shì
    qīng
    pái
    qiǎn
    chūn
    hán
    chū
    wéi
    zhàng
    wēng
    wēng
    bēi
    huá
    zuò
    xiǎng
    kāng
    chéng
    lùn
    fàn
    àng
    zhòng
    mén
    zhe
    guān
    wéi
    jun1
    dàn
    bèi
    è
    lái
    chóu
    xiǎng

网站地图Html版http://www.881023.com 渝ICP备2022014363号-1